“Ra xa ư?” Ngô Quân Ngôn thoáng trầm ngâm, rồi suy đoán: “Giới hải?”
Nếu chỉ đến một nơi nào đó trên Thần Châu, Trần Thanh Nguyên đâu cần phải trịnh trọng như vậy.
Bị Ngô Quân Ngôn nói toạc ra chỉ bằng một câu, Trần Thanh Nguyên chẳng lấy gì làm lạ. Hắn không đổi sắc mặt, chỉ khẽ gật đầu: “Phải.”
“Ta chẳng giúp được ngươi điều gì, bảo trọng.”




